Con dâu ‘chơi đểu’ mẹ chồng

Con dâu ‘chơi đểu’ mẹ chồng

0 840

Bà Lành không tham miếng ăn vì bà đâu có thiếu tiền, sơn hào hải vị bà cũng nếm qua nhiều, bà chỉ ức vì “nó không được lời mời rơi, mời vãi. Trong khi chồng nó ở nhà thì miếng nào ngon nó đều gắp cho mình”.

Chồng chết sớm, bà Lành góa bụa khi mới 36 tuổi. Bỏ qua lời ong tiếng ve của lắm gã đàn ông mê đắm cái tài sản và cả nhan sắc “vẫn còn xanh” của mình, bà Lành quyết một mình “thủ tiết” nuôi con. Cũng may chồng bà để lại nhiều vốn liếng cộng với tài buôn bán khéo léo nên cửa hàng vật liệu xây dựng của gia đình bà ngày càng ăn nên làm ra.

3 đứa con của bà, 2 trai một gái, thằng con trai cả đi xuất khẩu lao động rồi cưới vợ ở luôn bên đó. Đứa con gái út xinh đẹp lấy chồng từ thưở cập kê, đến năm 24 tuổi đã có 2 đứa con, nhà chồng thì ở tỉnh xa.

Cuộc sống tưởng sẽ êm ấm, đề huề, ấy vậy mà nguồn cơn ấm ức khiến bà không ít lần bị tụt huyết áp phải nhập viện lại do Huyền – cô con dâu thứ 2 mang lại. Huyền mới 23 tuổi, xinh đẹp, cô được người bạn cũ của chồng bà Lành mai mối với cậu con trai 32 tuổi nhút nhát của bà.

Bắt đầu từ việc Huyền ăn vụng sau lưng mẹ chồng trong những lần chồng đi công tác. Huyền thường xuyên giấu giếm mua chân gà nướng, mực nướng, chim quay… ăn trong phòng riêng. Khốn khổ thay, các món ấy lại quá dậy mùi, dù có đóng kín cửa cũng sao giấu được…

Bà Lành không tham miếng ăn vì bà đâu có thiếu tiền, sơn hào hải vị bà cũng nếm qua nhiều, bà chỉ ức vì “nó không được lời mời rơi, mời vãi. Trong khi chồng nó ở nhà thì miếng nào ngon nó đều gắp cho mình”.

Tiếp đến, trong một bữa cơm trưa có đứa cháu gái 6 tuổi của Huyền sang chơi, Huyền nấu nguyên nồi canh cua đặt lên bàn với lí do: “Cháu con khảnh ăn lắm, chỉ thích mỗi món này” mà không biết mẹ chồng bị dị ứng món canh cua. Con trai bà trách khéo vợ: “Anh đã bảo em mẹ bị dị ứng món này rồi mà”. Bà ậm ừ cho qua, thôi thì bà ăn món khác.

Nhưng vừa ăn được lưng bát cơm với nem rán, bà thấy ngứa ngáy và nổi mẩn đỏ khắp người. Huyền cuống quýt thú nhận rằng quên nên trước đó lúc nấu đã cho ít gạch cua vào nem.

Sau khi uống thuốc dị ứng được con dâu tất tả mua về, bà Lành nghe thấy con trai bà trách vợ, còn Huyền thì thút thít: “Em đãng trí thôi mà, em quên mất mẹ bị dị ứng gạch cua. Tại em nghe người ta mách cho gạch cua vào nem rán vàng, ngon hơn”. Con trai bà thì vừa to tiếng lại quay sang an ủi vợ ngay.

Bà sống nửa đời người chưa từng nghe nói có cái công thức chế món nem này. Thôi thì chắc con dâu không cố ý, bà lại tặc lưỡi cho qua.

Nhưng rồi lại đến chuyện bà Lành bắt gặp con dâu ăn bớt tiền ở cửa hàng vật liệu xây dựng. Lần đầu chỉ là vài chục nghìn cái hộp nhựa đựng xà phòng bánh, vài trăm nghìn cái van vòi hoa sen, lần sau là cả cái kính phòng tắm, lần sau nữa là thùng gạch lát sàn…

Bà Lành ấm ức lắm nhưng không nói ngay vì chưa bắt tận tay. Vả lại dù là “dân buôn mồm năm miệng mười” nhưng bà chần chừ hết lần này đến lần khác vì nghĩ: may nó chỉ tham ăn, tham tiền, chứ nó không có cái thói lẳng lơ nên chỉ cần nó ngoan với con trai bà, của nả bà chết đi cũng để cho vợ chồng nó…

Chưa kịp thu thập chứng cứ thì một hôm bà bạn ghé qua rủ đi chùa, bà quên túi lễ sắp sẵn từ tối qua thì nghe tiếng con dâu đang ngồi gác chân lên bàn buôn chuyện với bạn: “Mẹ chồng tao ngu lắm, sợ con bà ấy lo nghĩ nên chẳng bao giờ dám quát nạt tao. Nhưng tao ghét bà ấy, cứ tỏ vẻ đạo đức, chi tiêu tằn tiện chẳng cho tao tự quản lí cửa hàng bao giờ”.

Sự từng trải trong cuộc sống giúp bà kiên nhẫn lắng nghe tiếp câu chuyện con dâu bôi xấu mình. Tiếng cười trơ tráo của đứa con dâu vang vọng cả phòng khách: “Tối hôm nọ bà ấy đang tắm, tao xuống ngắt cầu dao khiến bà ấy lạnh co ro trong phòng tắm phải mò ra luôn. Lúc ấy tao đi từ ngoài vào bảo vừa đi mua túi bột giặt, do điện quá tải tự nhảy automat. Một lần tao bỏ gạch cua vào nem cho bà ấy ăn, bị dị ứng nặng nằm cả ngày ở nhà, mình tao quản lí cửa hàng tha hồ đút túi tiền hàng…”.

Không thể nghe tiếp câu chuyện, bà toan lao vào thì lại nghe con dâu nói to hơn: “Bố chồng tao mất sớm nên bà ấy thèm giai nhưng không dám ra ngoài nên mua phim ‘đen’ về xem một mình. Một lần thấy bà ấy cứ bóng gió hụt tiền hàng, tao nhổ nước bọt luôn vào bát mì tôm bê lên cho bà ấy ăn”.

Không thể nhịn được nữa, bà lao đến cho con dâu một cái bạt tai. Huyền bị đau bất ngờ không nể nang lao vào xô bà ngã ra đất. Đành rằng bà to béo hơn con dâu nhưng dù sao cũng đã ngót 60 tuổi, đâu thể đọ lai sức đứa con gái mới ngoài 20.

Thật may là đúng cái lúc Huyền xô ngã thì anh con trai hiền lành của bà Lành từ cửa đi vào, mắt nhìn thấy rõ cô vợ ngày thường luôn một mực ngoan hiền không ngừng chỉ tay chửi mẹ mình đang nằm nhăn nhó dưới đất.

Bà Lành không ngờ cậu con trai tưởng nhút nhát, nhu nhược của mình dám thẳng tay tát vợ một cái trời giáng khiến cô ta lảo đảo: “Cô đang làm gì mẹ tôi thế này? Tôi không ngờ cô là cái loại láo lếu thế! Cút khỏi nhà tôi ngay!”.

Dù vẫn còn đau nhưng bà Lành mừng lắm, vì cuối cùng thằng con trai nhút nhát của bà cũng biết ra tay dạy vợ.

Bà Lành cũng tự trách bản thân đã chịu nhịn hết lần này đến lần khác khiến đứa con dâu trẻ nông nổi như Huyền lấn lướt và cư xử ngày càng thất lễ.

Theo Trí thức trẻ