Định mệnh (Kỳ 4- Kỳ cuối)

Định mệnh (Kỳ 4- Kỳ cuối)

Một năm trước, đêm mưa bão đã khiến họ bước vào cuộc đời của nhau. Một năm sau, lại cũng là đêm mưa, nhưng hai cuộc đời của họ sẽ hòa làm một, sẽ là một con đường có hai mảnh ghép được ghép lại hoàn hảo. Ai cũng sẽ có một nửa của mình và khi ghép lại vừa khít thì lúc đó tình yêu của họ đã được gắn với hai chữ “Định mệnh”.

Hoàng dắt xe ra, đi đến chỗ Nam và Quyên. Anh không hiểu vì sao cô gọi anh, nhưng theo phép lịch sự, anh gật đầu chào Nam.

- Chào cậu!

- Là người tôi yêu đấy, người đưa tôi về mỗi tối là anh ấy, người giúp tôi quên được chuyện cũ là anh ấy. Giờ thì cậu hiểu rồi chứ?

Trước ánh mắt ngạc nhiên của hai người con trai, Quyên thản nhiên nói những lời không-phải-sự-thật. Nam cúi mặt không nói gì, cậu quay xe rồi phóng đi như kẻ điên, để nước mắt của một người con trai hòa với gió lạnh buốt. Chỉ còn lại hai người đứng lặng im nghe tiếng thở của lá cây.

- Tại sao cô lại làm thế?

- Tôi xin lỗi… Tôi xin lỗi anh… – Quyên òa khóc, cô thả xe ra rồi ngồi xuống đường khóc như một đứa con nít.

- Dù sao cũng là con người chứ có phải sắt đá gì đâu, cô cứ khóc đi, khóc cho nhẹ lòng. – Nói rồi Hoàng ngồi xuống ôm cô, cho cô mượn bờ vai để tựa vào, mượn tấm áo để hứng nước mắt, những giọt nước mắt được kìm nén trong thời gian dài, không muốn rơi để lòng người đừng yếu đuối.

Hoàng biết những lời cô nói với Nam về anh – người cô yêu là không đúng, đáng lẽ anh sẽ rất giận vì trở thành bình phong “bất đắc dĩ”, nhưng làm sao có thể… anh không làm được. Anh là vậy và cái nghề anh sẽ theo cần anh phải kiên trì, nhẫn nại dù cho khó khăn và bị tổn thương như thế nào. Ước mơ của anh là tìm kiếm được một điều gì đó đặc biệt để nghiên cứu, không phải đồ gốm cổ hay xương người cổ mà là một thứ “không giống ai”. Hoàng nhận ra, cho đến khi gặp Quyên, ước mơ của anh đã có phần rõ ràng hơn, nhưng cũng có vẻ ngu ngốc hơn cái ước mơ “không giống ai” mà anh muốn – anh đang nghiên cứu về một cô gái.

Một thời gian dài sau đó, Hoàng không còn đến Coco nữa, cuộc sống tưởng chừng sẽ trở về cái mốc cách đây 1 tháng 8 ngày, nhưng với Quyên sao không thể như trước.

Đã qua rồi những cơn mưa đêm lạnh lẽo, cũng không còn bóng dáng thân quen. Đêm cứ trôi qua trong yên lặng và một người vẫn cùng chiếc xa đạp qua con đường đầy lá me rụng. Cô không còn đi con đường cũ mỗi đêm nữa, vì cô đã chuyển đến chỗ trọ mới, xa Nam. Có lẽ như thế sẽ tốt hơn cho tất cả, cô không còn phải bắt gặp ánh mắt quen thuộc ấy, cũng không phải to tiếng nhưng sợ làm người lớn buồn phiền. Cô không hoàn toàn phủ nhận tình cảm của cậu dành cho cô là có thật, nhưng biết đâu… cậu cũng chỉ bồng bột, ngộ nhận như người ấy. Biết đâu khi có người làm cậu thấy thú vị hơn cô xuất hiện, cậu sẽ lại tan biến như người ấy. Quyên cũng đã nhiều lần trách mình cố chấp, không cho Nam cơ hội, nhưng cô không đủ can đảm thêm lần nữa chấp nhận một người giống hắn… Và giờ thì… cô lại cùng với cô đơn.

21h tối, Quyên ngồi tại Coco cùng với chiếc lap yêu quý của cô. Ngoài trời đang mưa. Giờ cô đã trở thành một biên tập như cô muốn và với Coco, cô là khách chứ không còn là nhân viên nữa. Một năm trôi qua thật nhanh, cô nhớ vào thời gian này của năm trước, một người con trai cũng ngồi chỗ cô đang ngồi để thưởng thức ly kem đặc biệt không có trong menu, uống hết bao nhiêu ly trà gừng và về khuya cùng cô.

- Chị Quyên ơi! Có người nhờ em đưa cho chị cái này. – Một cô nhân viên mới của quán bước đến, trên tay cầm chiếc áo mưa màu xanh ngọc.

- Ơ, ai nhờ thế hả em? – Cô rời mắt khỏi laptop và nhìn cô bé nhân viên vẻ ngạc nhiên.

- Của một anh đứng ở ngoài kia một hồi lâu, sau đấy anh ấy đi tới cửa quán mà không vào, vẫy tay kêu em ra rồi nhờ em đưa cho chị cái áo mưa này. Anh ấy còn…

Quyên chạy ào ra khỏi cửa khi chưa nghe hết cô bé nói gì. Cô không quan tâm có bao nhiêu ánh mắt đang nhìn cô như kẻ điên tự dưng ào ra giữa mưa, cũng không quan tâm mưa làm ướt bao nhiêu phần cơ thể, cô chỉ muốn nhìn thấy anh, muốn anh xuất hiện ngay trước mắt mình như một năm trước… Nhưng không thấy hình bóng nào đủ quen để cô có thể chạy đến, hoặc là dưới những lớp áo mưa đi đường kia, có anh, nhưng cô không nhận ra. Cô chỉ muốn òa khóc.

Quyên bỏ chiếc lap vào túi xách, bao bọc cẩn thận để không bị dính nước mưa, cô mặc áo mưa rồi ra về.

- Cô gì ơi! Cho đi nhờ với!

Quyên dừng lại khi nghe tiếng một người con trai cô vừa đi qua. Nó rất quen, thứ âm thanh hòa lẫn tiếng mưa mà cô đã từng nghe, từng kiệm lời để né tránh thứ âm thanh đó. Cô bước xuống xe và quay lại. Mắt cô nhòa đi vì nước mưa hay vì một thứ nước mặn đắng rơi ra từ khóe mắt… cô không biết. Cô chạy đến chỗ người vừa gọi mình, cởi chiếc áo mưa mà cô biết chắc chính anh đã đưa cho mình, cô nói như không còn sức.

- Anh đã đi đâu?

- Anh vẫn ở đây và chờ trời mưa để đưa áo mưa cho em mà.

- Tại sao anh lại đi… tại sao lại biến mất? Tại sao… – Cô òa khóc.

Anh ôm cô vào lòng.

- Anh xin lỗi… anh đã cùng thầy giáo sang Ai Cập để nghiên cứu đề tài mới, anh đi vội nên không đến gặp em được, cũng không biết liên lạc với em bằng cách nào. Anh có nhờ bạn đến Coco để tìm em, nhưng họ nói em đã nghỉ việc, đến trường tìm em giúp anh, nhưng em đã đi thực tập… Anh thật sự xin lỗi vì đã để em đi một mình trong quãng thời gian thật dài. Anh xin lỗi vì vẫn cứ làm em khóc dù anh tự nói với lòng rằng sẽ không để em khóc. Anh xin lỗi…

- Anh không cần xin lỗi nữa! – Cô ngừng một lát, lau khô nước mắt, cô nói với anh - Anh đã từng hỏi em rằng tại sao tên quán nơi em làm thêm lại là Coco, vì theo thứ tiếng cổ, coco nghĩa là “Định mệnh”. Anh đến với em chính là định mệnh, anh rời xa em cũng là định mệnh và… giờ đây anh trở về bên em cũng là định mệnh… anh à. – Quyên áp tai vào ngực trái của anh, để lắng nghe nhịp tim đang đập nhanh hơn, tiếng của nó lớn hơn tiếng mưa cô đang nghe bằng tai còn lại. Mưa. Đường vắng. Hai nửa trái tim ghép vào nhau. Vừa khít.

Một năm trước, đêm mưa bão đã khiến họ bước vào cuộc đời của nhau. Một năm sau, lại cũng là đêm mưa, nhưng hai cuộc đời của họ sẽ hòa làm một, sẽ là một con đường có hai mảnh ghép được ghép lại hoàn hảo. Ai cũng sẽ có một nửa của mình và khi ghép lại vừa khít thì lúc đó tình yêu của họ đã được gắn với hai chữ “Định mệnh”.

Tựa vào bờ vai này nhé, trọn đời che chở cho em

Giữ chặt đôi tay em nhé, nhỏ bé nhưng thật ấm êm

Vui buồn ta sẽ cùng chia sớt, để ngày chỉ còn hạnh phúc

Cảm ơn định mệnh đã cho ta gặp nhau…

The end…

Related Posts