Em yêu thầy nhiều lắm

Em yêu thầy nhiều lắm

0 2483

Bao năm lo toan cho cuộc sống, em không thể nói với thầy hai tiếng “cám ơn”. Hôm nay, em nhờ mục tâm sự gửi đến thầy thêm 5 tiếng nữa là “em yêu thầy nhiều lắm”.

Tôi sinh ra và lớn lên ở miền quê nghèo khổ, quanh năm chịu biết bao mưa dầm gió bão. Ở quê tôi, người ta thường chỉ học để biết chữ, chứ làm gì có tiền mà học cao. Ba má tôi dù thiếu trước hụt sau vẫn cố cho con ăn học đến nơi đến chốn. Anh em chúng tôi thương ba má nên đứa nào cũng học giỏi và ngoan lắm.

Thời gian cứ dần trôi, tôi vào đại học. Nơi xa lạ không quen biết ai, tôi chỉ ở ký túc xá cho rẻ tiền. Tôi học hành chăm chỉ, không dám chơi với ai vì nghĩ mình đi học xa mà lại nhà nghèo, có bạn bè nhiều đi ăn uống tốn kém. Bạn bè rủ, tôi không dám đi. Tôi chăm chỉ nên học rất giỏi, lại hiền nên ai cũng mến. Là một cô gái nhà quê nhưng tôi sở hữu làn da trắng hồng tự nhiên. Đám con trai trong lớp và bên ngoài, từ những chàng công tử bột thành phố đến những anh sinh viên nghèo bắt đầu để ý đến tôi. Bản chất nhà quê của tôi không thay đổi, tôi không ăn diện không đua đòi. Tôi không phải lòng ai cả vì nghĩ phải lo học, sợ yêu đương ảnh hưởng đến học hành thì uổng công cha mẹ tôi ngoài quê vất vả.

Trong số những người theo đuổi tôi, có một người tôi gọi là thầy. Lúc đầu, tôi cứ nghĩ đơn giản là thầy hay quan tâm đến học trò của mình nên thấy bình thường. Hết năm đầu, thầy thổ lộ tình cảm, nói rằng rất yêu tôi. Tôi cứ nghĩ thầy đùa. Thầy nói rất nghiêm túc rằng thầy tính sẽ yêu em trong thầm lặng nhưng thấy tôi có nhiều vệ tinh vây quanh quá nên sợ mất tôi nếu như không nói.

Tôi từ chối thẳng thừng chẳng suy nghĩ gì: Tôi còn học, không muốn yêu đương, thầy có thể đi yêu một người khác. Thầy nói cả cuộc đời này, thầy sẽ không yêu ai được nữa vì trái tim thầy đã bị tôi lấy đi mất rồi. Thầy nói tôi không đồng ý thì thầy và tôi vẫn vui vẻ, đừng ngại. Về phần thầy, nhiều sinh viên giàu có hay đồng nghiệp nữ yêu nhưng thầy lại không yêu.

Tôi vừa học vừa đi làm thêm, lại ăn uống sơ sài nên hôm đó giờ của thầy, tôi bỗng nhiên xỉu. Thầy bế tôi, kêu xe chở tôi vào bệnh viện. Lúc tỉnh lại, tôi thấy thầy cầm tay tôi. Mắc cỡ, tôi rút tay ra. Tôi đòi thầy bảo bác sĩ cho tôi về, thầy nhất quyết không cho tôi về. Mấy đứa bạn tôi đến thăm, cô bạn cùng phòng bảo tối đến ở lại với tôi nhưng thầy nói để thầy lo cho tôi. Đêm đó, tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Khi tỉnh giấc, thấy thầy ngủ, ngồi gục đầu lên chiếc gường, tay thầy vẫn nắm chặt tay tôi. Tôi định rút tay mình ra mà sợ thầy thức giấc.

Sau hai ngày ở viện, tôi về đi học trở lại. Lúc này, trong trường nhiều người biết thầy đã yêu tôi. Những người thích tôi hăm he thầy còn người thích thầy lại răn đe tôi. Lúc đó, có cô bạn can ngăn những người khác, ủng hộ tôi và thầy, rồi cô ấy kết bạn với tôi.

Hôm đó, cô ấy dẫn tôi về nhà chơi. Tôi thật bất ngờ vì sự giàu có. Tôi như đi lạc vào giữa chốn hoàng cung, chưa bao giờ tôi thấy căn biệt thự sang trọng như thế. Tôi ra về đúng lúc anh cô ấy đi làm về. Tôi đứng nép một bên cho chiếc xe hơi vào. Anh xuống xe, bạn tôi giới thiệu, tôi chỉ cúi đầu chào. Anh cứ nhìn tôi chằm chặp, rồi bảo tôi ở lại ăn uống. Tôi sợ, từ chối ra về nhưng không được vì bạn tôi đã kéo vào và anh đã ra khóa cổng. Từ đó anh để ý đến tôi, lúc nào cũng kêu em gái mời tôi đến nhà. Thật sự tôi sợ không dám đến vì nhà bạn tôi quá giàu và tôi sợ ánh mắt nhìn của anh. Anh cũng thường xuyên đến chỗ tôi ở. Thầy biết anh để ý tôi, tôi thấy thầy buồn. Tôi chỉ nói em chưa yêu ai cả vì còn tập trung việc học.

Thấm thoắt đã hết năm hai. Thầy vẫn ân cần bên tôi, không yêu ai mà cũng không dám mở lời nữa. Hôm đó lớp đang liên hoan cuối năm, tôi nhận được cuộc điện thoại của má nói ba tôi bệnh phải nhập viện. Thầy đòi đưa tôi về quê. Tôi không đồng ý. Thầy nói một mình tôi về thầy không an tâm, có thể nhờ đồng nghiệp dạy thay cho thầy được. Khi chúng tôi vào viện, ba cũng đỡ hơn rất nhiều.

Từ đó tôi và thầy mỗi ngày thân thiết hơn, chúng tôi đi uống cà phê như hai người bạn. Khi tôi ra trường, thầy mang một bó hoa thật to đến tặng tôi và chúc mừng tôi. Đến giờ phút này, thầy mới hỏi: “Giờ em yêu anh được chưa?”. Tôi đỏ mặt gật đầu. Thầy ôm tôi quay mấy vòng và kêu lên mình thật hạnh phúc.

Đám cưới diễn ra trong sự hân hoan của hai bên gia đình và niềm hạnh phúc của tôi với thầy. Giờ đây đã 15 năm trôi qua, chúng tôi có một công chúa và một hoàng tử đáng yêu. Thầy vẫn như xưa, vẫn nhẹ nhàng và vẫn thương yêu cô học trò như thuở nào.

Thầy ơi, em rất cám ơn thầy. Em yêu thầy nhiều lắm. Thầy đã cho em hạnh phúc, em nguyện suốt đời này sẽ yêu thương anh nhiều nhất. Anh, người thầy cũng là người chồng tốt của em và người cha tốt của các con.

                                                                                                                                                                                        Thanh Xuân